Thượng Toạ Trưởng Ban Trị Sự Phật Giáo tỉnh Đồng Tháp
Viên tịch ngày 15 tháng 11 năm Giáp Thân-2004
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch chư tôn đức Tăng, Ni trong Ban tổ chức Tang Lễ,
Kính bạch chư tôn đức Tăng, Ni trong môn đồ pháp quyến,
Con thành kính chia buồn cùng chư tôn đức! Sự ra đi của Cố Thượng toạ Trưởng Ban là một mất mát lớn lao của toàn thể giáo hội và Phật tử tỉnh nhà.
Nơi phương xa, khi hay tin Cố Thượng toạ Trưởng Ban an nhiên viên tịch, lòng con đau buồn thống thiết, chỉ biết viết lên những cảm nghĩ của mình thành lời Ai Điếu.
Kính dâng lên giác linh Cố Thượng toạ chứng minh!
Ngưỡng bạch giác linh Thượng toạ nhã giám,
Than ôi!
Đất Bến Tre linh linh tịnh tuyệt
Nước Giồng Trôm un đúc hiền tài
Thời đảo điên vẫn kế vãng, khai lai
Ngôi đạo thọ có người hướng lộ
Bởi Thượng toạ vào đời hoá độ
Kẻ hậu sinh hâm mộ nức lòng
Nơi xa xôi đất khách, ngược dòng
Cũng nhỏ giọt, trào dâng mi lệ!
Nhớ giác linh xưa,
Sông Cổ Chiên tuỳ duyên hạ giới
Dòng Hàm Luông khí tiết trưởng thành
Thiếu thời tỏ rõ tinh anh
Đồng chơn sẵn theo dòng Tào, họ Thích.
Kể từ đó:
Tuổi ấu niên tinh thần minh triết
Nối bước tôn sư học đạo không môn
Văn bút trường xưa, bảng hiệu chẳng sờn
Gian truân, lận đận bốn bề nấu sử
Đức từ hoà, xứng danh Trang Thích Tử
Tuệ ba la, yên cữ một nhà
Vì sanh chúng, ba cõi vào ra
Nguyện tế độ, sáu đường qua lại.
Để rồi:
Trăng trong thẩm thấu
Tánh Phật làu làu
Dòng Tào Khê nước vẫn tuôn trào
Miền Thiếu Thất sáng soi lẽ đạo.
Gặp những lúc:
Hai tròng mắt trắng, đêm ngày soạn bài giaó án
Tấm lòng son, tháng năm tìm kế yên dân
Chùa Phước Hưng tạm mượn huyễn thân
Nhất dạ ân cần, lần lần đi từng bước một
Nào Sài Gòn, Văn Khoa Đại Học
Chẳng nhọc chí anh tài
Nào Sa Đéc năm tháng chẳng nhạt phai
Tuy cực khổ, vẫn có ngày quả trổ!
Thế rồi:
Trời già ngoảnh mặt, để Thầy vào chốn viên niên
Đất trẻ ngả nghiêng, tuổi ít mắc thêm bạo bệnh
Ngày qua ngày, khí mòn, lực kiệt, nhưng pháp âm vẫn hùng hồn
Năm hết năm, đèn cạn, dầu khô, tâm tông vẫn ngời tuệ giác.
Thật là:
Thân trần trả về huyễn mộng
Anh tài tuyệt trác siêu cùng
Tứ đại lui về tứ đại
Thiên chân đồng thể thiên chân
Một người đi, bao nhung nhớ muôn phần
Chuông nín thở, không ngân chi nữa!
Đất Cao Lãnh ngậm ngùi câu tử biệt
Nước ngưng trôi, đậm nét sầu thương
Dòng Cửu Long réo rắc đoạn trường
Hoa cỏ trải màu tang tóc!
Giác linh hỡi!
Những tưởng buồm xuôi sóng nước
Sông Sa Đéc cứ ba mùa chuyển tiếp
Không động, không qua, không dấy động can qua.
Nào ngờ:
Ai đẩy ai vào cõi chết, ai đẩy ai qua lại tử thần
Không người, không vật, không một chân nhân
Không ngã, không nhân, không sanh, không tử.
Thầy ra đi không một lời do dự
Ra đi nát cõi diêm phù
Thầy đã đi trong diệu thể thâm u
Rung chuyển vinh hư trần thế!
Thôi thì:
Bao giới đàn từ đây vắng vẻ
Chùa Bửu Quang mưa gió lạnh lùng
Ngôi Giáo thọ trời đất vỡ tung
Tôn chứng tăng già, Yết ma đúng lễ!
Đàn gà con bơ vơ vắng mẹ
Đệ tử quạnh quẽ đau buồn
Cuộc đời Thầy cao ngút trùng muôn
Còn giới hạnh, còn trinh thành diễm thế!
Cảnh cũ Phước Hưng rơi lệ
Người xưa theo gió bay xa
Thanh Lương tình nghĩa đậm đà
Tứ chúng khóc lời tiễn biệt.
Còn đâu hương trầm trinh khiết, ban đạo từ những lúc Hạ trường
Còn đâu đạo lực oai vương, Hiệu Trưởng tỏ tường sắc tướng.
Còn đâu nụ cười hiền nở nụ tâm liên, tâm hỷ lạc, biến thành Cực lạc.
Còn đâu nét nghiêm trang rắn chắc, cứu nguy thế đạo ngả nghiêng.
Còn đâu lời vàng tiếng ngọc, giáo nghĩa khai thông
Còn đâu Yếu chỉ Thiền tông, oai phong Yết Ma chánh lễ?
Ai là người tuyên dương giới thể
Ai là người tuyên thệ đạo vàng
Ai là người đun lửa thử vàng
Ai là người mài kim, luyện sắt?
Nghĩ mà thương:
Thương thân Thầy gánh nặng vai mang
Thân tứ đại mang nhiều nghiệp chướng
Mến đức Thầy tuổi trẻ đa đoan
Ân giáo dưỡng, kiên trì, khơi nguồn tuệ giác.
Kính hạnh Thầy gian truân chẳng sợ
Một lòng quyết dựng Học Đường
Lạy nguyện Thầy việc khó chẳng sờn
Nhất dạ sùng hưng Phật pháp
Ơn đức cao phong
Nuôi dòng Lâm Tế!
Thế mới biết:
Lẽ sanh tử cướp mất danh nhân
Miền tịch diệt vùi người đức độ
Đất Đồng Tháp ào ào gió thổi, bốn mùa gió thuận, mưa hoà
Thầy an nhiên toạ bảo liên hoa, sáu khắc nhạc trời cung tiễn
Hạnh nguyện Thầy sáng soi bất biến, mãi mãi không mờ
Đạo lực Thầy như thuở ban sơ, muôn phương thẩm thấu!
Bởi vậy, ngay đây:
Tâm hương ba cây một nén, dâng trọn lòng thành
Chén trà đạo vị tinh anh, khơi nguồn một cội
Bái biệt tử sanh,
Thay lời tiễn biệt!
Đâu dám nói sanh sau hơn trước
Chỉ một lòng kính mến thâm tình
Đưa Chân linh về cõi vô sinh
Mong câu “Hoa Đàm Rơi Rụng Còn Hương”
Nơi cõi Tây Phương linh hiển
Dìu hậu bối thẳng bước lên đường!!
Nam Mô Chứng Minh Sư Bồ Tát Ma Ha Tát
Chùa Phật Đà, ngày 15 tháng 11 năm Giáp Thân
Nhằm ngày 25 tháng 12 năm 2004
Đệ Tử Tổ Đình Kim Huê
Tỳ kheo Thiện Hữu kính điếu